Ôm Lấy Đau Khổ Của Bạn và Được Ban Phước! (Phần 4)Bác Sĩ William Gaultiere.
ĐAU KHỔ MÀ BỊ TỪ CHỐI LÀ XẤU Nó thì tự nhiên để muốn tránh sự đau khổ. Tuy nhiên, một cách châm biếm, một khi sự đau khổ đã đến trong đời bạn rồi, để tránh nó vào lúc đó là một vấn đề. Bất cứ sự đau khổ nào mà bị từ chối hay bị gây mê, hay bị băng bó mà không được rữa sạch thì sẽ chỉ làm những sự việc tồi tệ hơn cho bạn. Nó có nghĩa là một sự cảnh cáo không được chú ý đến, một sự đau lòng không được chữa lành, một bài học không được học, và những ơn phước của sự lớn lên tâm linh và sự hiện diện của Thượng Đế bị thiếu vắng. Chúng ta hãy xem xét mỗi một trong bốn lý do gây ra đau khổ và hãy nhìn vào làm thế nào nếu chúng ta không giải quyết sự đau khổ rồi nó trở thành sự đau khổ xấu mà chẳng thực hiện việc tốt cho Thượng Đế hay những linh hồn của chúng ta. 1. Khi người nào đó làm tội lỗi chống lại bạn. Nó thì tự nhiên và có ích khi bạn bị xâm phạm để cảm thấy giận dữ và sợ hãi khi nó đang xảy ra lại và vì thế để đặt ra những biên giới để bảo vệ chính bản thân bạn khỏi sự thiệt hại thêm nữa. Nhưng thường thì chúng ta từ chối và biện hộ chống lại sự đau khổ bên trong của chúng ta, bóp nghẹt sự tức giận của chúng ta, vì thế mà nó trở thành sự chán nản hay chuyển nó chống lại chính chúng ta và cảm thấy hổ thẹn vì việc mà không phải lỗi của chúng ta. Hay là chúng ta có thể đi về hướng tột cùng và lấy chổ của nạn nhân, bị kẹt trong sựï trách mắng của người phạm lỗi và cảm thấy hối tiếc cho chính bản thân chúng ta. Rồi chúng ta trở nên oán giận và lo âu. Đây là những sự đau khổ xấu mà đem đến mục đích xấu. Chúng thật sự mở đường cho chúng ta để phạm tội lại bằng cách giống như vậy lập đi lập lại. 2. Khi bạn phạm tội. Nó thì thích hợp khi bạn phạm tội rồi cảm thấy buồn về vết thương bạn đã gây ra và để nhận thức tốt hơn sự trống vắng bên trong của bạn và dễ dàng đến sự cám dỗ. Nhưng, ở đây cũng vậy, bạn có xu hướng tránh những cảm giác đau khổ và khiêm tốn và nhận vào một sự hãnh diện, hay là hình ảnh hợp pháp ("Tôi đã làm hỏng, nhưng tôi có thể làm tốt hơn nếu tôi cố gắng nhiều hơn."), hay cho phép ("Tôi đã làm hỏng, nhưng nó không có ảnh hưởng gì nhiều, tôi có thể làm điều tôi muốn và sự việc sẽ ổn thõa.) Chúng ta cuối cùng cảm thấy tội lỗi và kết tội chính chúng ta, hay chạy đến sự thõa mãn này đến thõa mãn khác và cố gắng trốn khỏi những cảm giác tồi tệ. Đây cũng là sự đau khổ xấu mà có hại đến chúng ta và những người khác. (Ví dụ như, người mà cảm thấy tội lỗi thì thường tự-hấp-thụ và không dứt khoát vào lúc đó.) 3. Khi thảm kịch thình lình đến hay một tai nạn xảy ra. Những áp lực và đau khổ không ngờ trước đến trong cuộc sống chúng ta trong thế giới không hoàn toàn này. Bịnh tật, thương tích, và cái chết dường như bừa bãi vàtàn nhẫn. Chúng ta không muốn chấp nhận rằng thế giới của chúng ta quá không hoàn hảo, quá bí ẩn với đau khổ và những vấn đề. Để chống lại sự dễ bị đau khổ mà chúng ta có thể trở thành bi quan và chua chát trong cuộc đời hay duy tâm và mang những cặp mắt kiến màu. Cuộc đời thì chán nản hay dã dối và trống rỗng (sự buồn rầu dấu kín). Chúng ta có thể lạc đường trong nỗi tuyệt vọng và bất lực. Rút lại vào những cảm giác tiêu cực về chính bản thân bạn và thế giới của bạn là sự cuối cùng. Một sự buồn rầu giống như vậy là không tốt. 4. Thượng Đế yêu cầu tất cả chúng ta từ chối chính bản thân chúng ta. "Mang lấy thập tự giá của con và đi theo ta," Chúa Giê-xu đã thử thách chúng ta (Lu-ca 9:23-24). Thượng Đế là Đấng Sáng Tạo của chúng ta, là Đức Chúa Trời, và Ngài sở hữu chúng ta trong một cảm giác nào đó. Ngài là Quan Tòa Công Bình để được kính sợ. Đặc biệt là khi những Cơ-đốc-nhân mà chúng ta nhận biết điều này bởi vì không những Ngài đã tạo nên chúng ta, mà Ngài còn "chuộc lại" hay mua lại chúng ta khỏi nô lệ của tôi lỗi và đã "đặt chúng ta riêng biệt" để làm kho tàng đặc biệt của Ngài. Ngài là Đấng Yêu Thương của linh hồn chúng ta và khi chúng ta chuyển thành bất cứ điều gì nhưng không phải Ngài và cái mà Ngài cung cấp, chúng ta ngoại tình trong tâm linh, phản bội Ngài, thử thách sự kiên nhẫn của Ngài và khuấy động cơn giận của Ngài. Nhưng dù thế, nhiều người Cơ-đốc-nhân chúng ta dường như không thấy những sự việc cách này. Chúng ta có xu hướng thấy Thượng Đế hoặc là khắt khe và hắc búa hay mềm mõng và dễ chịu. Cách này hay cách kia, cuộc đời sẽ càng lo âu nếu chúng ta sống bằng chính sức mạnh của chúng ta cho những mục đích riêng của chính chúng ta. Chúng ta dễ dàng trở thành mòn mỏi với sự cố gắng để làm cuộc đời của chúng ta tốt hơn, theo đuổi những thỏa mãn trống rỗng, lo lắng tranh đấu cho quyền lực và thành công. Mục đích của chúng ta có thể tốt và nếu chúng không được khuyến khích bởi Thượng Đế và mang ra từ sức mạnh của Ngài rồi chúng trở thành những sự lãng trí hay thần tượng mà chiếm chổ của Thượng Đế trong tâm hồn của chúng ta. Loại cuộc sống lo lắng như vầy là sự đau khổ xấu. (Xin xem tiếp phần 5 trong kỳ tới) Chuyển ngữ: Ngô Ngọc Di (Hopeway.org) |